Lời "thú tội" của cô gái muốn hoàn lương

Thứ bảy - 24/09/2011 17:32
“Ra khỏi Trung tâm, em sẽ về quê và học lấy một cái nghề tử tế, làm ăn lương thiện và sống cuộc đời yên ổn, bình dị”.

Ngồi đối diện với tôi, Lưu Thị H vuốt mái tóc suôn dài, đen nhánh, bàn tay kia xoa xoa chiếc mụn nhỏ trên má, lém lỉnh trêu chọc: “Chị xem, cái mụn trên mặt em có giống giọt sương trên đóa hồng Nhung không?”. Đoạn H cười, phân bua: “Trong này buồn lắm, nên chúng em thường xuyên tếu táo nhau như thế.Cuộc sống vốn đã u ám rồi mà cứ mãi ủ dột, có lẽ chúng em sẽ trầm cảm hàng loạt mất”. Như một nhân viên pha chế, Lưu Thị H biến cuộc sống mòn mỏi nơi Trung tâm Giáo dục Lao động Xã Hội của mình thành một thứ đồ uống nhiều màu sắc, song tựu chung lại là “rất an toàn và đầy tính hướng thiện” như cách nói của H. Nhưng nhiều lần, ẩn sau nụ cười có vẻ rất tươi tắn, rộn rã ấy là đôi mắt hỏe đỏ…

Giống như rất nhiều trường hợp gái mại dâm khác, H được đưa vào Trung tâm Giáo dục lao động số 2 Ba Vì, tính ra cũng được hơn 1 năm. Cũng là ngần đó thời gian H “cách ly” hoàn toàn với môi trường bụi bặm, kim tiền, và ngậm đắng nuốt cay kiếm tiền bằng thân xác của chính mình. 25 tuổi, khuôn mặt trắng trẻo, ưa nhìn, nụ cười thân thiện và đặc biệt có khiếu hài hước, nói chuyện rất có duyên. Tôi dám chắc, ngày xưa đi học, H được nhiều chàng trai để ý lắm, cũng bởi nét duyên thầm thiếu nữ này. H cười, e thẹn gật đầu hưởng ứng.


Không thể cưỡng lại mãnh lực của tình đầu, H đã nhận lời yêu của chàng sinh viên ấy. Đó là quãng thời gian tươi sáng và đẹp đẽ nhất trong cuộc đời H. (ảnh minh họa)
 
Lưu Thị H quê mãi tận Thạnh Hóa, cuộc sống sóng sánh xô đẩy thế nào mà lưu lạc ra tận ngoài này và đưa chân vào con đường làm gái. Học hết lớp 12, H không thi đại học mà theo lời rủ rê của đám bạn, ra Hà Nội bán hàng quần áo thuê. Ăn nói khéo léo, nhiệt tình với khách tới mua hàng, ngoài việc được bà chủ ưu ái, H còn lọt vào mắt xanh của một chàng sinh viên năm 3 Đại học Xây Dựng. Mặc cảm bản thân không học hành đến nơi đến chốn, không xứng đáng với chàng trai giỏi giang, học rộng tài cao, H nhiều lần chủ động tránh mặt, nhưng bằng một tình yêu lạ kỳ, chàng trai si tình ấy vẫn tới và tìm gặp mặt H. Không thể cưỡng lại mãnh lực của tình đầu, H đã nhận lời yêu của chàng sinh viên ấy. Đó là quãng thời gian tươi sáng và đẹp đẽ nhất trong cuộc đời H.

Nhớ mỗi buổi chiều, tan học, cậu chàng lại lặn lội đạp xe hơn chục cây số tới cửa hàng, đợi H hết ca làm lại đùng đèng rủ nhau đi ăn kem hồ Tây, cùng nhau tận hưởng vị mát lành, ngọt lịm tận đầu lưỡi. Tình yêu trong sáng và thuần khiết ấy cứ lớn dần theo năm tháng. Và cậu chàng sinh viên ấy cũng chính là người H trao tặng nụ hôn đầu đời trong một buổi chiều hè muộn. H vẫn còn nhớ như in cảm giác ấy, một chút ngượng ngùng, e thẹn và bối rối, nhưng dường như những con sóng hạnh phúc trong lồng ngực lăn tăn vỗ mãi, để đêm về, trong ngôi nhà trọ bé tí tẹo, chật chội, H vẫn không quên được cảm giác lạ lùng, ngọt ngào ấy.

H tin tưởng vào tình yêu sâu đậm của mình dành cho chàng trai đó. Tin nó sẽ không bao giờ thay đổi hoặc sứt mẻ, bất chấp sự chênh lệch về trình độ học vấn, hiểu biết. Nên ngay cả khi có một người đàn ông trung niên là khách hàng quen của cửa hàng tới chọn đồ tìm cách làm quen, tán tỉnh, H vẫn đinh ninh rằng trái tim mình không hề mảy may rung động. Có điều, lúc ấy, H mới 20 tuổi, quá mong manh, yếu đuối, không thể kháng cự hay miễn nhiễm những lời nói ngọt ngào, bền bỉ như rót mật vào tai của người đàn ông sành sỏi, dạn dày kinh nghiệm tình trường. Những quà tặng đắt tiền, những cuộc hẹn bất ngờ với lý do: “Để anh nhìn em một lát” khiến H run rẩy. Một lần gật đầu gặp mặt, nghĩa là sẽ có những lần tiếp theo, H đã xuôi theo ý người đàn ông tràn đầy dục tính ấy.

Mối quan hệ lén lút ấy H vẫn âm thầm tiếp diễn và giấu giếm chàng sinh viên nghèo của mình, cho tới khi, nếu không phải chàng trai tình cờ bắt gặp, có lẽ, H sẽ vẫn mãi mãi lặng im. Vì quá yêu H, chàng trai đã cho H một sự lựa chọn, nhưng H không thể chọn lựa. Thói quen nhận tiền chi tiêu của người đàn ông kia, khiến H không đủ dũng cảm để từ bỏ cuộc sống được chu cấp, cung phụng. Đồng thời, sự im lặng ấy đã vĩnh viễn đẩy mối tình đầu của H ra khỏi cuộc đời cô. Từ ngày chia tay tình yêu đầu đời ấy, cô không nhận được bất cứ tin tức nào của chàng. Cuộc sống của H vẫn tiếp diễn và hình như nó không hề có xáo trộn, bởi bên cạnh cô còn người tình giàu có với biết bao hứa hẹn ngọt ngào và những thề thốt tươi sáng cho tương lai.

Nhưng một thời gian sau, người đàn ông ấy đột ngột biến mất hoàn toàn khỏi cuộc sống của H. Không điện thoại, không liên lạc, không một chút thông tin như thể con người ấy chưa từng tồn tại, chưa từng bước vào cuộc đời của H. Cô đã ngóng đợi mòn mỏi anh ta đến mức thẫn thờ cả con người, nhưng mọi thứ càng trở nên mù mờ và bạt vô âm tín. Cho tới một ngày, H nhận được tin nhắn của người đàn ông đó, rằng giữa hai người chẳng còn bất cứ ràng buộc nào, anh ta thừa nhận anh ta đã có gia đình và anh ta không muốn dính líu gì tới cuộc đời cô nữa. Không một lần gặp mặt, cuộc chia tay diễn ra trên điện thoại bằng một tin nhắn ngắn ngủn và cộc lốc- sau tất cả những gì Lưu Thị H từ bỏ và chọn lựa, thứ cô nhận lại chỉ vỏn vẹn có thể.


H bỏ việc tại cửa hàng quần áo, và đi lang thang. Không chịu được đói khổ, cùng tình trạng không một xu dính túi, ngẫm về tương lai mù mịt không ánh sáng. (ảnh minh họa)
 
H bỏ việc tại cửa hàng quần áo, và đi lang thang. Không chịu được đói khổ, cùng tình trạng không một xu dính túi, ngẫm về tương lai mù mịt không ánh sáng, H nhanh chóng rơi vào cạm bẫy của cuộc sống buông thả của phận bướm đêm. H bảo lúc ấy cô chẳng có thứ gì trong tay, sự hối hận và tiếc nuối về mối tình đầu trong sáng, thánh thiện giày xéo tâm can. Cô tự trách bản thân vì tham giàu và quá tin vào những lời ngon tiếng ngọt của kẻ bạc tình, đã gạt bỏ chân tình mà đáng lẽ phải nâng niu gìn giữ. H trở thành gái bán hoa tự do. Hàng ngày vất vưởng đứng trước con đường Nguyễn Chí Thanh đón đợi khách, H mới cảm nhận đầy đủ sự cay nghiệt, chua chát, và những gì đang nếm trải.

Thức đêm, ngủ ngày, giờ giấc sinh hoạt vô độ đã khiến H tiều tụy đi nhiều. Đâu còn vẻ xinh xắn, mặn mà như trước. H giờ đây phải mượn tới công nghệ trang điểm gồm đủ thứ son phấn đắp lên người. Mà những người như H lấy đâu ra tiền xài những thứ mỹ phẩm đắt đỏ, cùng lắm chỉ là những thứ son phấn rẻ tiền cốt sao tô điểm cho đủ lòe loẹt, bắt mắt cùng với những trang phục khoe mẽ, phơi thân hết mức có thể để thu hút khách qua đường.

H ậm ừ mãi, rồi cũng kể. Lần đầu tiên đi với khách sau một hồi ngã giá, thương lượng, người đàn ông béo núc có đôi cánh tay săm trổ đủ hình vằn vện dẫn H vào một nhà nghỉ rẻ tiền ở ven sông Tô Lịch. Ông ta thô bạo đẩy H xuống giường, cuồng dại trút bỏ những mảnh vải trên thân thể H và cứ thế ngấu nghiến, cào cấu. Khi đôi môi ông ta chạm vào đôi môi H, như có một dòng điện cực mạnh chạy dọc khắp cơ thể. H không thể lý giải nổi tại sao lúc ấy cô nhớ cồn cào nụ hôn đầu đời nhẹ nhàng, êm ái trao cho cậu sinh viên ngày trước. Lấy hết sức bình sinh, H đẩy tấm phản thịt đồ sộ xuống giường, vơ vội quần áo mặc lên người, không quên ném lại trả tiền người đàn ông đó và bỏ chạy ra khỏi nhà nghỉ ấy.

Vừa chạy, vừa khóc, về tới căn nhà trọ ẩm thấp, mấy chị em đồng cảnh ngộ như H không khỏi ngạc nhiên trước thái độ bi thảm của H. Đổ vật ra giường, H khóc lên thành tiếng – một trạng thái cảm xúc H luôn tự nhủ không có trong lập trình cuộc sống kể từ ngày cô bước chân vào con đường này. Những lần sau đó, H có thể tiếp khách như một chiếc máy vô tri vô giác, không chút cảm xúc và nhặt nhạnh những đồng tiền họ trả- thứ cô luôn cho rằng nó không hề sạch sẽ, nhưng phải đánh đổi bằng sự tự trọng và nước mắt của chính mình.

Rất tình cờ, một lần đứng đợi khách trên con đường quen thuộc, H vô tình nhìn thấy anh chàng sinh viên năm xưa trở theo một cô gái ngồi phía sau. Trông họ thật sự tình tứ, ắt hẳn là một đôi tình nhân hạnh phúc. Chàng trai đã nắm tay cô người yêu và đi lướt qua bóng cây tối tăm cô đứng rất nhanh. Đôi bàn tay ấy, chiếc nắm tay ấy đáng lẽ vĩnh viễn thuộc về H, nhưng chính cô đã khước từ và quay lưng lại với nó. Đưa bàn tay tím thâm vì lạnh lên nhìn, H thấy ánh đèn đường mờ ảo qua những khoảng trống giữa các kẽ ngón tay. Cô tự hỏi, liệu khi nào có một bàn tay khác đan cài vào để lấp đầy khoảng trống trong cuộc đời cô? Câu hỏi ấy, chính H không thể trả lời được. Hôm ấy, núp dưới hàng cây ấy, H khóc. Lâu lắm rồi cô lại mới cho phép mình khóc bởi nước mắt luôn là một thứ cô cực kỳ tiết kiệm. Những chai sạn của kiếp bướm đêm khiến H không thể khóc hồn nhiên như ngày xưa nữa…

H bị bắt và đưa tới trại tạm tập trung trước khi lên Trung tâm Giáo dục Lao động xã hội khi trên người cô không có bất cứ một giấy tờ tùy thân nào. Theo chân các chiến sĩ lên chiếc xe chuyên dụng, đôi mắt hoang hải của cô mải miết nhìn về hàng cây quen thuộc – góc tối cô muốn quên đi vĩnh viễn, song chính nơi ấy đã giúp đỡ cô đơn phương nhìn thấy tình yêu đầu đời, dù đã khác xưa, nhưng cũng là niềm nhớ, để H cảm nhận đầy đủ cuộc sống vẫn chảy trôi về phía trước, chỉ có cô ngược chiều, ngược nắng và tự tay chôn vùi những năm tháng tươi xanh nhất cuộc đời vào công việc tủi nhục ấy.

“Ra khỏi Trung tâm, em sẽ về quê và học lấy một cái nghề tử tế, làm ăn lương thiện và sống cuộc đời yên ổn, bình dị”. Đôi mắt H đã thôi hoe đỏ và ánh lên một niềm tin mới về một tương lai tươi sáng hơn.

Nguồn tin: Dangyeu.com

Gửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới

Những tin cũ