HLV Thành Vinh - gập ghềnh nghiệp cầm quân

Thứ sáu - 16/09/2011 16:06
Hơn 40 năm ăn ngủ cùng trái bóng, đã mang lại cho HLV Nguyễn Thành Vinh quá nhiều cảm xúc, hỉ, nộ, ái, ố đều có đủ.

Giờ đây, khi đã gần bước sang cái tuổi 'thất thập cổ lai hy', nhưng chặng đường cuối cuộc đời ông đi sao vẫn quá gập ghềnh. Bóng đá mang lại cho ông nhiều thứ, nhưng cũng lấy đi rất nhiều, những thứ mà chỉ có ông mới cảm nhận thấy sự mất mát.
 
Năm 1963, mới 17 tuổi, Nguyễn Thành Vinh là thành viên của đội bóng đá Nghệ An. Ông cùng lứa các cầu thủ Đức "Voi", Mai Tú, Huy Hòa, Văn Lập... kế tục truyền thống các cầu thủ đội bóng áo vàng thời Pháp thuộc ở xứ Nghệ, hình thành thế hệ cầu thủ đầu tiên đầy triển vọng của bóng đá Nghệ An. Từ khi bóng đá Việt Nam chuyển sang hướng chuyên nghiệp và có chút tên tuổi trong khu vực, Sông Lam do ông làm HLV là CLB mạnh nhất Việt Nam, từng tung hoành với các CLB Đông Dương và là nơi cung cấp nhiều cầu thủ trụ cột cho đội tuyển quốc gia nhất.
 
24 năm làm HLV SLNA với thành tích 3 lần vô địch quốc gia, một lần giành Cup quốc gia, một lần giành Cup Dunhill, 2 lần vô địch bóng đá trong nhà. Trên tuyển, ông cũng 8 lần trong ban huấn luyện đội tuyển quốc gia và Olympic quốc gia. Hiếm có người nào từng đào tạo ra được nhiều cầu thủ tài hoa cho đất nước như ông với Hữu Thắng, Văn Sỹ Hùng, Phan Thanh Tuấn, Phi Hùng. Lớp cầu thủ hiện nay có Công Vinh, Văn Quyến, Công Minh, Huy Hoàng, Minh Đức, Quang Cường...
 

 

Sông Lam dưới thời ông nổi tiếng là đội có lối chơi kỷ luật, chém đinh chặt sắt. Từ đội chiếu dưới, SLNA leo lên hàng anh chị trong làng bóng đá Việt Nam. Thời ông dẫn dắt, bóng đá vẫn nặng tính bao cấp. Bởi vậy, khi thấy ông thành công, nhiều người đem lòng ghen tị. Những người làm bóng đá của tỉnh bắt đầu tranh công, đấu đá, khiến mâu thuẫn nội bộ càng gay gắt. Đỉnh điểm là mùa bóng năm 2004, SLNA nhiều trận thi đấu không bình thường. Quá thất vọng, ông Vinh xin nghỉ chờ hưu. Nhưng chỉ ít ngày, máu bóng đá trong ông lại sôi sục, nên chấp nhận lời mời vào dẫn dắt đội Ngân hàng Đông Á. Ngày cùng Ngân Hàng Đông Á thăng hạng, ông Vinh tự tin vạch ra cả một chiến lược phát triển đường dài. Ai dè, ông lại bị tố là đã chỉ đạo đút lót trọng tài, khiến cho mọi kế hoạch tan tành mây khói.
 

Sau này, dù được miễn truy cứu trách nhiệm hình sự, ông phải ngồi 13 tháng trong trại giam. 13 tháng ấy, gia đình ông lao đao, điêu đứng. 13 tháng ấy, bản thân ông cũng tự dằn vặt với bi kịch cuộc đời mình.
 

Song, ở đâu cũng vậy, ông Vinh luôn khiến người ta phải chú ý, phải nể phục. Ông vẫn kể cho bạn bè, con cháu của mình nghe về kỷ niệm đáng nhớ khi còn bị tạm giam. Khi đó, một “bạn tù” cùng phòng không chịu được áp lực đã treo cổ tự vẫn. Trong lúc cả phòng còn hoảng loạn, ông Vinh vẫn bình tĩnh kéo người này xuống, hô hấp nhân tạo đến vã mồ hôi mới cứu được người đã chết lâm sàng, mặt đã sưng vù, da dẻ đã tím bầm. Sau vụ đó, ông Vinh được đích thân Giám đốc trại T16 xuống cảm ơn và tặng giấy khen. Sau khi ra tù, nhớ lại cảnh đó, ông Vinh đùa "Cái giấy khen này có giá trị bằng 3, 4 năm giảm án, nếu bị tù tội đấy, may mà rốt cuộc mình đâu có cần đến nó".
 

Ông sinh ra dường như gắn liền với trái bóng. Sau cái hạnh phúc thăng hạng lại là một cái họa chết người. Bây giờ, mỗi khi nói về cái họa ấy, ông vẫn thường bảo: "Bóng đá cho tôi nhiều, mà cũng cướp của tôi nhiều quá". Thế nhưng khi được hỏi, vậy ông bỏ quách bóng đá đi, làm làm gì nữa thì ông trả lời luôn: "Bóng đá quả là có lúc bạc bẽo thật và bóng đá làm tôi đau thật, nhưng tôi không vì thế mà hận nó".
 

Những ngày vướng vào vòng lao lý, ông Vinh những tưởng sợ cái nghề bạc khiến ông và gia đình phải khổ sở. Kể cả khi được tuyên bố vô tội và được nhiều đội bóng chào mời, ông Vinh cũng đã trăn trở rất nhiều chỉ một câu hỏi "làm nữa, hay là dừng". Vinh quang và cay đắng cùng trái bóng, ông Vinh đều nếm trải. Như không có gì để mất, để đau hơn nữa, cuối cùng, người đàn ông tuổi lục tuần này đã quyết định quay lại với băng ghế kỹ thuật quen thuộc ở đội bóng có tiếng là "đất dữ" Hoà Phát.
 

Với một đội bóng đã điêu đứng, bị rớt hạng và không còn là miền đất hứa của nhiều cầu thủ, mọi chuyện đều được xác định là gian nan. Thế nhưng, khó khăn đến đâu, phẩm chất của ông càng chói sáng. Người ta lại chứng kiến một HLV Thành Vinh làm việc đầy nhiệt tình. Ông làm việc như để bù đắp cho quãng thời gian gần 3 năm phải xa rời công việc, vốn đã được xem như một phần máu thịt của đời ông. Với triết lý bóng đá bàn tay sắt ông từng bước gây dựng một Hòa Phát với lối bóng đá kỷ luật, được xem là một SLNA thứ 2 của bóng đá Việt Nam.
 

Các thành viên của Hòa Phát còn nhớ mãi cái ngày đầu ông mới về, HLV Nguyễn Thành Vinh cho xây một cái cổng mới ngay đầu lối đi của tầng lầu khu nhà Hòa Phát HN an tọa để kiểm soát các cầu thủ. Ông là người duy nhất cầm chìa khóa và luôn đeo bên người. Cách quản quân có phần hà khắc đó nhanh chóng mang lại hiệu quả. Nhiều cầu thủ Hòa Phát than thở, kêu oai oái vì tập nặng và bị cấm ra ngoài mà không có phép, nhưng hầu hết đều sợ và quy phục "bố Vinh". Kỷ luật ngoài sân cỏ đã tạo ra tính tự giác tập luyện, đoàn kết cho toàn đội. Hòa Phát mạnh lên trông thấy. Nói không ngoa khi cho rằng, kỳ tích đưa Hòa Phát trở lại mái nhà xưa mùa giải 2010 phần lớn là công lao của ông Vinh "Nghệ".
 

Những đòn chiến thuật của ông Vinh hầu như không mới. Nhưng cái mà người ta đánh giá cao nhất ở ông chính là thổi lửa được vào từng trận đấu của Hòa Phát. Quả thật nhìn ở góc độ lực lượng, Hòa Phát chỉ thuộc nhóm trung bình trong mặt bằng chung của V-League. Tuy nhiên dưới bàn tay chèo lái của HLV Thành Vinh, Hòa Phát từng có giai đoạn chơi rất thăng hoa.
 

Cái nghiệp của ông đến giờ vẫn quá nhiều thử thách, chông gai. Tưởng như "an phận tuổi già" với Hòa Phát, khi mọi thứ đang đi đúng quỹ đạo, được xây dựng nền móng vững chắc. Đùng một cái, Hòa Phát bỏ cuộc chơi. Ông Vinh chính là người đầu tiên xin chia tay đội bóng, ngay trước khi Hòa Phát chính thức bị xóa tên khỏi bản đồ bóng đá Việt Nam. Quá nghiệt ngã với ông Vinh, nhưng ông đâu phải là người có tiếng nói quyết định. Buồn lắm, nhưng chẳng thể khác. Ông Vinh một lần nữa lại ngẫm về cuộc đời của mình và trái bóng. Không biết đến lúc nào, nó mới chạy thành đường song song và bằng phẳng, dù chặng đường phía trước, cũng sắp về đích với ông. Đúng là bóng đá cho ông không ít, nhưng cũng lấy của ông quá nhiều, những thứ mà ông không bao giờ đòi lại được.

Nguồn tin: NgoiSao

Gửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới

Những tin cũ