Lời "xưng tội" của một tài xế taxi đêm

Thứ sáu - 28/10/2011 15:25
Suốt chuyến công tác về Hưng Yên cách đây đúng một tháng, Nguyễn Văn Vũ - nhân viên của hãng taxi T. đã kể với tôi nhiều câu chuyện bi hài mà qua đó cuộc đời anh cũng như biết bao số phận, mảnh đời khác hiện lên rõ rành.

Cho đến hôm nay, trong không gian vắng vẻ của một quán cóc buổi chiều muộn, khi cả tôi và anh đều không còn bị hối thúc bởi thời gian, Vũ trầm tư kể hết câu chuyện đời mình như trong một buổi lễ "xưng tội" để thấy lòng thanh thản.

Trong câu chuyện ấy của Vũ, tôi thấy hiện lên bóng dáng của những tên ma cô dắt gái, những kẻ tàn phá đời mình trong rượu và ma túy, những tên anh chị chém giết người không gớm tay, những ả gái điếm dật dờ hoang lạnh và cả những người đàn bà chán chường cuộc sống gia đình phải lên một chiếc taxi qua đường chỉ để đi vô định cho đến khi trời sáng…

Kỳ 1: "Đời em coi như bỏ đi rồi"

Vũ nói với tôi: "Cuộc đời em, chị viết đến bao giờ cho hết được, có mà thành tiểu thuyết. Nhiều nỗi cay đắng lắm…".

Mải đào vàng không nhìn mặt mẹ cha

Vũ 36 tuổi nhưng sự từng trải, lăn lộn kiếm sống khiến anh trông già hơn tuổi thực khá nhiều. Quê Vũ ở Xuân Trường, Nam Định. Bố mẹ làm ruộng, nhà lại đông con nên gia đình Vũ rất nghèo. Trong số 7 anh chị em, Vũ là út nhưng cũng chỉ học hết lớp 7 thì nghỉ học.

Không muốn cái nghèo đói đeo bám mãi, Vũ trốn nhà theo đám thanh niên cùng thôn lên Cao Bằng đào vàng. Anh chỉ nhớ chập tối ngày hôm ấy, ăn xong bữa cơm cùng gia đình, anh buông bát buông đũa chạy vội sang nhà người chủ bãi vàng để tập trung, chờ xuất phát. Quãng 3h sáng, cả chủ, tớ gồm 22 người kéo nhau ra đường cái bắt xe khách đi Cao Bằng. Chiếc xe khách dừng lại ở ven đường quốc lộ, đoàn người lại tiếp tục kéo nhau đi bộ ròng rã suốt 2 đêm, 1 ngày mới vào đến khu vực đào vàng.


Hơn 5 năm sống nơi rừng thiêng nước độc, chứng kiến bao chuyện ân oán giang hồ, tranh quyền đoạt lợi, Vũ nghiện đủ thứ từ cờ bạc, rượu chè, thuốc phiện đến gái gú. (Ảnh minh họa)

Hơn 5 năm sống nơi rừng thiêng nước độc, chứng kiến bao chuyện ân oán giang hồ, tranh quyền đoạt lợi, Vũ nghiện đủ thứ từ cờ bạc, rượu chè, thuốc phiện đến gái gú... Nhưng điều day dứt nhất đối với con người này không phải là sự hối tiếc về những thói hư tật xấu đã nhiễm phải, bởi lẽ với tất cả nghị lực và quyết tâm, thói hư tật xấu nào Vũ cũng đã sửa, đã cai được. Chỉ duy nhất một điều anh vĩnh viễn không bao giờ còn có cơ hội để sửa: Đó là sự ra đi lần lượt của cả bố, mẹ mà anh không được nhìn mặt lần cuối.

Cái lần Vũ trốn nhà theo đám bạn vào rừng đào vàng không một lời từ biệt gia đình chẳng ngờ lại kéo dài đến hơn 5 năm sau mới có ngày trở về. Mòn mỏi mong ngóng con, hết nhắn tin người này lại nhắn tin người khác nhưng cậu con trai vẫn bặt vô âm tín, bố mẹ Vũ đã đành nhắm mắt xuôi tay. Giờ đây, khi nghĩ đến bố mẹ mình, Vũ bảo vẫn còn những xót đắng trong cõi lòng.

2 đàn bà "phục vụ" 21 đàn ông

Chủ bãi vàng trả công cho mỗi thợ như anh lúc đó khoảng 250.000đ/tháng. Cứ 21 người vào một tổ và có hàng trăm tổ như vậy cùng làm công việc khai thác vàng ở đây. Mỗi tổ lại được "cắt" cho hai người đàn bà, chuyên lo cơm nước và phục vụ "chuyện ấy".

Khi đã chán chường, tự các tổ này làm mới "khẩu vị" của họ bằng cách luân chuyển những người đàn bà từ chỗ này sang chỗ khác. Vũ bảo: "Lúc ấy chẳng có bao bì đếch gì. Đủ các loại bệnh tật sinh ra nhưng may là chưa có "ết" chứ không thì cầm chắc cái chết". Thỉnh thoảng ông chủ lại vung tiền "bắt" gái từ thị trấn, mua rượu và thuốc phiện vào phục vụ đám thợ.

Ông ta hào phóng là vậy nhưng thợ nào có ý định "bùng", sẽ bị truy lùng bằng được và đưa ra đâm, chém trước mặt các anh em khác để dằn mặt. Chuyện đánh nhau, tranh giành bãi bờ ở đây xảy ra như cơm bữa nhưng chưa ai thắng được Vũ. Vì thế, Vũ được ông chủ tin cậy, yêu mến. Sau khi bố mẹ mất, Vũ ngỏ lời xin ông chủ cho về quê để chịu tang, lúc này ông ta mới chấp thuận.


Mỗi tổ lại được "cắt" cho hai người đàn bà, chuyên lo cơm nước và phục vụ "chuyện ấy" - Vũ kể. (Ảnh minh họa)

16 tuổi, Vũ trốn nhà đi đào vàng, lòng tràn ngập hy vọng kiếm thật nhiều tiền mang về cho bố mẹ. 21 tuổi, Vũ trở về nhà, bố mẹ đã mất, tiền nướng hết vào cờ bạc, không còn một xu dính túi, lại thêm nghiện thuốc phiện.

Thấm thía cuộc sống bạc phếch vì lang bạt, Vũ tự cai nghiện tại nhà. Người vật vã trong những cơn đói thuốc, chân tay bủn rủn, nhạt mồm nhạt miệng, đến nỗi Vũ bốc cả nắm muối cho vào miệng vẫn không sao thấy mặn. Anh phải tự trói mình trong góc nhà và cuối cùng cai được thuốc.

"Dao kề vào cổ, không thể không làm"

Năm 1992, Vũ lên Hà Nội. Vũ được ông anh cùng quê cho mượn chiếc xích lô làm phương tiện kiếm tiền. Ban ngày ông anh chạy. Ban đêm đến lượt Vũ. Vũ gặp khách nào chở khách ấy, ngoài ra còn nhận chở hàng cho vài bà bán phở đêm ở vỉa hè. Vũ nhanh nhẹn, biết việc, không chỉ chở nồi niêu, bát đĩa, bếp than, bàn, ghế... mà còn giúp dọn hàng, sắp xếp đồ đạc đâu ra đó khiến họ rất ưng ý.
 
Nửa đêm về sáng, khi đã bán hết hàng, họ lại gọi Vũ đến chở về. Suốt 3 năm rưỡi, Vũ gắn bó với chiếc xích lô, ngày ngủ, đêm đi. Tích góp được một chút tiền, Vũ đi học lái xe, thi lấy bằng hạng C.

Mỏi mệt vì mãi chạy quanh cuộc đời mà không đến được cái đích nào, Vũ quay về quê với ý định kiếm công ăn việc làm, lấy vợ và sinh con đẻ cái. Công việc thì có nhưng mái ấm gia đình thì không, ngoài 30 tuổi, Vũ chưa một mảnh tình vắt vai. Nhận ra đôi chân mình đã quá quen những bước đi phiêu bạt, không còn phù hợp với cuộc sống sau lũy tre làng, Vũ lại tìm đến chốn phồn hoa.

Năm 2006, Vũ một lần nữa rời quê ra Hà Nội. Từ đây, anh tình cờ bước chân vào một "thế giới" mà có thể soi rõ đến tận cùng những hỉ, nộ, ái, ố của kiếp người.

Vũ vào làm việc tại một công ty taxi T. và phải vay mượn để có 8 triệu đồng tiền đặt cọc. Để nhanh có tiền trả nợ, Vũ đăng ký chuyên chạy taxi đêm. Nếu những tài xế lái ngày kiếm được 7 - 8 triệu đồng/tháng thì với việc chạy xe đêm, Vũ kiếm được 14 - 15 triệu đồng. Số tiền này sẽ không chỉ đủ cho mọi sinh hoạt thông thường mà còn khá dư dả với một người chưa phải lo toan gia đình như Vũ.

Thế nhưng, anh ta vẫn "cày cuốc" kiếm tiền, ai gọi là đi, ai vẫy là tới, không từ một "cơ hội" nào, kể cả phải làm những việc trái pháp luật, trái luân thường đạo lý mà khi nghĩ lại, Vũ bảo "đời em coi như bỏ đi rồi".

Tôi hỏi, đã biết vậy sao còn cố làm, Vũ thủng thẳng đáp: "Dao kề vào cổ, không thể không làm"...

(còn tiếp)

Nguồn tin: Bee.net

Gửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới

Những tin cũ