Lạc vào thế giới “trai bao”

Thứ bảy - 03/12/2011 10:46
Tôi đã mất hai đêm ngủ trong căn nhà nồng nàn mùi son phấn, giữa sặc sụa hơi men, nhàu nát gối chăn để chờ đợi những lần trở về trong thoáng chốc của hai gã chủ nhà. Mỗi lần trở về như thế, họ lại ném cho tôi vài câu chuyện mà mỗi câu chuyện giống như một nét vẽ trong bức tranh khắc họa về một cái nghề: Nghề trai bao.

Thế giới của những “call boy”

Tôi được anh bạn đưa về, ném vào cái phòng trọ rộng chừng 30m2 nằm sâu trong con ngõ hum hủm tối ở làng Phùng Khoang với lời dặn: “Về nhà tôi xa quá, ông cứ ngủ ở đây. Phòng này của mấy đứa bạn, chúng nó đi suốt”.

Đến tận trưa hôm sau, tôi mới biết được cái lý do “đi suốt” của hai gã chủ phòng trọ này. Một sinh viên ngày đi học, tối về phòng bạn gái góp gạo thổi cơm chung, tiện thì ngủ lại. Gã còn lại tên Luân đẹp trai, phong độ, từng là sinh viên Mỹ thuật Công nghiệp “tuột xích”. Giờ gã vẫn còn vẽ, không bút, không màu, gã vẽ bằng mười đầu ngón tay trên cơ thể đàn bà. Gã “vẽ” theo đơn đặt hàng qua mail, qua điện thoại. Các “tác phẩm” đó, gã “sáng tác” chúng trên giường ngủ trong khách sạn, nhà nghỉ. Gã làm “trai bao” hay còn có tên gọi theo tiếng Anh là “call boy”.


Những "call boy" chờ khách

Gã có hai cái điện thoại, một dùng để “giao dịch công việc”, một dành cho các mối quan hệ còn lại. Trong cái “giao dịch công việc”, có đến hơn 470 số điện thoại gã lưu trong danh bạ, toàn là “khách hàng” và “đồng nghiệp”. Gã bảo, cũng có dăm bảy dạng “trai bao”, đẳng cấp là cặp kè với các bậc “mệnh phụ phu nhân”, tiền không thiếu, đòi hỏi cũng lắm. Thấp hơn chút thì dạt về các tụ điểm quán bar, vũ trường kiếm khách. “Bèm” nhất là loại trai “đứng đường”, có khi “đói khách” cả tháng. Bởi, phụ nữ đâu có thói quen rông xe ngoài đường để mua bán cái “sung sướng” bao giờ!

Nhưng gã kể: “Đấy là ông không biết chứ giờ đây số phụ nữ có nhu cầu “mua vui” cũng đông chả kém gì đàn ông. Chẳng qua bị ảnh hưởng một phần lễ giáo, văn hóa, họ không dám phô trương, ngang nhiên, chứ ông thử lên một vài vũ trường, quán bar mà xem, có đến hàng trăm bà tối nào cũng góp mặt. Họ chui vào đó không phải để nhảy nhót, múa may gì mà là để săn... “đàn ông”.

Nghề “chơi” cũng lắm công phu

Gã bảo, cùng là nghề “mua vui” cho thiên hạ, nhưng kiếp “trai bao” như gã khổ cực trăm phần so với “đồng nghiệp” nữ. Bởi, “gái bao” đơn thuần chỉ bán đi cái “vốn tự có”, còn những kẻ như gã, phải cống hiến cả “kỹ nghệ”, “thủ thuật” chốn phòng the, nên giá cao hơn cũng là lẽ đương nhiên. “Nghề nào cũng có cái khắc nghiệt của nó, “gà” nào “chọi” giỏi cũng chỉ duy trì được vài ba năm. Đấy là đòi hỏi phải có kinh nghiệm, biết “phân phối sức”, “găm hàng”… Nói chung phải biết dùng kỹ thuật. Chính vì vậy, số lượng “trai bao” mới không ngừng tăng, nhưng những thằng “giải nghệ” vì không chịu nổi “áp lực công việc” cũng vô khối”, gã tâm sự.

Trong tất cả các khách hàng, gã sợ nhất gặp phải những yêu cầu như đi du lịch dài ngày, đi theo tua. Có lần, gã được một bà khách rủ đi Bãi Cháy. Lên xe, gã mới biết khách còn đi cùng hai bà bạn. Xuống đó, gã giống như một món hàng để bà khách kia mang ra… đãi bạn. “Như thế còn đỡ, thích thì đi, không thích thì thôi. Chứ gặp mấy bà già mà còn nọc nòi nảy sinh tình cảm phát ớn”, gã kể. Cuối năm ngoái, gã gặp một bà chị ở Yên Hòa (Cầu Giấy, Hà Nội). Qua vài lần “làm bạn”, bà chị thủ thỉ muốn sinh thêm một đứa con nữa nhưng chồng… hết khả năng. Gã đồng ý giúp, giá 50 triệu khi có kết quả.

Cắt hết điện thoại và các cuộc hẹn khác, dành hết “sức lực”, gã lao vào phi vụ “làm ăn lớn”. Mất gần 2 tháng mà chả thấy kết quả gì. Bà này cũng tỏ vẻ thất vọng, ném cho gã 5 triệu gọi là tiền bồi dưỡng, kèm lời than thở “chắc số chị nó thế rồi”! Về sau, gã được một đàn anh trong nghề dạy bảo: Chú gà lắm, cái bà này cần là cái “đàn ông” chứ cần gì con với chả cái, chú mắc câu rồi. Thôi, kiếm được 5 triệu thế là còn may, nhiều thằng bị khách đổ lỗi “không thực hiện đúng hợp đồng” để “bùng”…

Ngoài khách quen, gã đăng tin tìm kiếm khách hàng trên mạng, cũng như một hình thức đổi mới nghề. Quả thật, khi tôi vào Google gõ đủ ba từ khóa “tìm trai bao”, chỉ trong vòng 25 giây, đã có 133.000.000 kết quả hiện ra. Lướt qua một số trang như www.henho... , www.timbantinh..., www.traibao... thì có đến hàng ngàn mẩu tin quảng cáo chi tiết, đại loại: Nam 31 tuổi, tìm bạn tình là nữ, không kể tuổi tác, khỏe mạnh, không bệnh tật lây nhiễm… Kèm theo những dòng PR đó, các chủ tin nhắn này không quên đính lên vài tấm hình gần như “khỏa thân”, giống như gửi ảnh để tham gia một cuộc tuyển chọn người mẫu nam cho Tạp chí playboy, lố lăng hết sức. Không hiểu, nếu vô tình cha mẹ, người thân của những “call boy” này nhìn thấy, họ sẽ nghĩ gì?

Những cái mẩu quảng cáo, rao vặt đó, cái đăng ba, bốn ngày trước, cũng có nhiều cái mới đăng trước khi tôi truy cập chỉ vài phút. Thế mới thấy được cái thế giới “mua bán tình” trên mạng nó rộng lớn chừng nào. Mỗi giờ, mỗi phút lại có thêm khối kẻ tình nguyện “hiến dâng” thân mình để nhận lấy những đồng tiền nhơ nhớp.

Nguồn tin: Báo công lý

Gửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới

Những tin cũ