Người mẹ nhẫn tâm ném 2 con xuống sông

Thứ hai - 19/12/2011 15:38
Chỉ vì muốn thể hiện tình yêu với chồng, thị đã mù quáng ném 2 đứa con đẻ xuống dòng sông sâu.


Phạm nhân Trần Thị Xuyến.

Lòng ích kỷ phá tan hạnh phúc

Người mẹ ném đứa con xuống dòng sông ấy là Trần Thị Xuyến, SN 1980, trú tại xã Hòa Bình, huyện Hưng Hà. Ở tuổi 17, khi mà nhiều bạn cùng trang lứa còn ngây thơ cắp sách đến trường, chắp cánh những ước mơ thì Xuyến đã yêu say đắm anh Nguyễn Minh Chí, SN 1977, người cùng xã. Mặc dù khi đến với nhau, Xuyến đã biết rằng anh Chí trước đó đã có bạn gái tên Hiền, ở Hà Nội. Nhưng với tình yêu đầu đời, chân thành, Xuyến đã chiếm trọn trái tim của anh. Rồi họ nên duyên vợ chồng. Tháng 8-1998, đám cưới của Xuyến được tổ chức. Sau kết hôn, Xuyến và anh Chí đã có với nhau hai đứa con trai. Cháu đầu lòng là Nguyễn Minh Hiếu, SN 2000, cháu thứ hai là Nguyễn Minh Chiến, SN 2008.

Nhưng, cũng từ khi có con, Xuyến luôn hoài nghi về mối tình trước đó của chồng. Nhất là từ khi anh Chí đi làm ở các công trình xây dựng tại Hà Nội thì sự ghen tuông của người đàn bà này ngày càng gia tăng. Xuyến đề nghị, rồi yêu cầu, sau đó là bắt chồng không được đi làm ở Hà Nội nữa. Nhưng do cuộc sống mưu sinh và phần vì công việc xây dựng thuận lợi nên anh Chí không muốn bỏ. Chính vì vậy, không ít lần cãi cọ đã khiến cuộc hôn nhân của họ có những sứt mẻ.

Ý định sát hại con không phải một lần

Đã tới hai lần Xuyến tiêu cực, chỉ còn biết nghĩ đến cái chết. Lần thứ nhất, Xuyến cho dây điện vào chậu thau rồi đổ nước vào để điện giật chết hai mẹ con (lúc đó Xuyến mới sinh cháu lớn). Lần thứ hai, cô ta mua 10 lít xăng tẩm vào người để đốt, nhưng bị mọi người phát hiện nên vụ tự sát không thành. Theo lời Xuyến, từ khi sinh con trai thứ 2, bi kịch của vợ chồng thị lại bước sang những mâu thuẫn, căng thẳng mới. Đời sống chăn gối của thị và chồng cũng nguội lạnh vì "Anh ấy đã cố tình kiếm cớ đi làm xa ở Hà Nội để quan hệ với người yêu cũ".

Giữa tháng 4-2009, Xuyến đưa đứa con trai thứ 2 lên Hà Nội chữa bệnh. Nhưng thấy thái độ chồng lạnh nhạt nên Xuyến càng sinh nghi và một mực bắt chồng về quê. Thấy thái độ kiên quyết của Xuyến cùng với việc được nghỉ lễ 30-4 và 1-5 dài ngày, anh Chí đã về quê mong chia sẻ để vợ hiểu. Sau một tuần ở nhà, anh Chí lại muốn lên làm nốt công việc cho kịp tiến độ nhưng Xuyến nhất quyết không cho chồng đi, khiến hai vợ chồng lại mâu thuẫn, cãi nhau. Chiều 2-5-2009, anh Chí khăn gói định lên đường thì hai người xảy ra "khẩu chiến". Quá tức tối sự ích kỷ và ghen tuông vô lối, không có căn cứ của vợ, anh Chí đã tát Xuyến, đập vỡ cánh tủ rồi bỏ đi Hà Nội.

"Em đau đớn khi nghĩ đến việc chồng lại vui vẻ bên người đàn bà khác nơi phố thị phồn hoa và nghĩ rằng chồng đã quên mình thật. Nên lúc đó, em chỉ nghĩ đến cái chết. Và rồi em đã điên cuồng sát hại hai đứa con mà em rứt ruột đẻ chúng ra…". Xuyến đưa tay ôm mặt khóc tấm tức.

Đêm 2-5-2009, Xuyến đã viết hai lá thư (một lá gửi cho mẹ đẻ và một lá gửi cho chồng) để ở giường ngủ. Rạng sáng 3-5, Xuyến đã đưa hai con ra giữa cầu Bổng, thuộc địa bàn xã Hòa Bình, huyện Đông Hưng, nơi dòng chảy xiết rồi đang tâm ném đứa con thứ xuống trước và ôm cháu Minh nhảy xuống sông Tiên Hưng tự vẫn. Nhưng sáng hôm sau, gia đình chồng thị đã tìm thấy Xuyến ở một đám bèo trên sông Tiên Hưng, nằm cách bờ 10m. Lúc này, Xuyến choàng tỉnh và nhận ra sự thật phũ phàng. Chính thị đã nhẫn tâm đẩy hai con thơ dại xuống sông sâu nước đục… Cái dại của đàn bà kém hiểu biết này là vậy. Thị nghĩ đó là cách duy nhất để thể hiện tình yêu với chồng. Nhưng việc làm dại dột ấy lại khiến chính thị là người đã xuống tay giết chết tình yêu trong lòng chồng và đẩy gia đình của mình vào địa ngục. Tội ác của Trần Thị Xuyến quá nhẫn tâm và tàn bạo, đã phải trả giá bằng 20 năm tù.

Điều níu giữ cuối cùng

Hai năm sau, tôi gặp Xuyến tại Trại giam Ninh Khánh (Bộ Công an). Ngần ấy năm đã trôi qua nhưng nỗi ám ảnh về tội lỗi, nỗi nhớ con da diết, cồn cào khiến người mẹ chân lấm tay bùn này như phát điên, phát dại. Trong câu chuyện của thị chất chứa bao nỗi u buồn. Tuổi thơ Xuyến sống trong cảnh thiếu thốn tình cảm khi mới vừa lên 3 tuổi, thị đã phải chứng kiến cảnh cha mẹ ly tán. Người cha thị hết mực yêu thương sau đó đã đi bước nữa với người đàn bà khác, để lại hai mẹ con Xuyến trong ngôi nhà sập xệ. Lúc ấy, mẹ Xuyến còn đang phải chống chọi với bệnh tim bẩm sinh. Lớn lên, Xuyến đã quen không có bố, chỉ có người mẹ chắt chiu, tảo tần nuôi Xuyến. Tuổi thơ thiếu tình thương của người cha đã ám ảnh Xuyến thật nhiều. Bởi mẹ bị bệnh tim nên cuộc sống của hai mẹ con rất nghèo, nhà dột nát, nhiều đêm mưa, hai mẹ con ngồi nép vào nhau mà mẹ vẫn ướt. Những lần thấy mẹ suy tim, nhợt nhạt, lịm dần đi, Xuyến cuống cuồng chạy đi gọi mọi người cấp cứu cho mẹ. Và lần nào cũng vậy, do bệnh tình của mẹ nên trong Xuyến luôn đau đáu cảm giác sợ mẹ sẽ mãi mãi ra đi, lúc đó không biết đứa trẻ thiếu cả mẹ lẫn cha như cô sẽ sống ra sao. Có lẽ chính vì tuổi thơ khốn khó ấy mà Xuyến quá nhạy cảm với những sự kiện xảy ra với mình. Khi nghi ngờ chồng mình có quan hệ với người yêu cũ, trong lòng Xuyến luôn đớn đau, day dứt. Cô cứ sợ một ngày nào đó, rồi cô sẽ rơi vào bi kịch giống mẹ, mất chồng và các con thị sẽ mất cha. Xuyến lại bị bệnh tim giống mẹ nên dường như thị cũng khó chịu đựng hơn mọi người trước các biến động xấu của cuộc đời. Cũng bởi vậy mà nhiều lần Xuyến đã nghĩ đến cái chết.

Ở trại giam, sống giữa sự cô đơn, lạnh lẽo khi hai con không còn, người chồng cũng bỏ thị mà đi ngay từ đó khiến cho lòng Xuyến quặn thắt. Nhưng điều níu giữ cuối cùng còn lại trong cuộc đời Xuyến là người mẹ. Đã có lần mẹ Xuyến lên thăm con, bà nắm chặt tay thị mà dặn dò: "Cả cuộc đời mẹ chỉ có con, giờ con có mệnh hệ gì thì mẹ cũng không thể sống nổi. Thôi thì hãy thương tấm thân già này, thương cho cái cảnh đơn côi của mẹ mà phấn đấu làm lại cuộc đời". Lời mẹ như khắc vào tâm can Xuyến, nhưng những xúc động ấy thoáng qua đi, thị nghĩ rằng cuộc đời mình dường như đã hết. Có lẽ ông trời cho Xuyến một cơ hội sống để trừng phạt tội lỗi mà thị đã gây ra…

Nguồn tin: Pháp Luật XH

Gửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới

Những tin cũ