Vợ cũ

Thứ tư - 19/10/2011 14:15
Em quỳ xuống chân tôi giữa đêm thu Hà Nội. Mưa xối xả tạt vào khuôn mặt em, chan hòa với những giọt nước mắt khiến tôi không còn phân biệt nổi những giọt chát chảy vào trái tim tôi là mưa hay nước mắt em.


 
Em cứ khóc như thế cho đến khi tôi cất bước quay đi. Tôi không chắc là em đã nín sau cái ngoảnh mặt làm ngơ của tôi:

- Em về đi. Đừng làm gì dại dột nữa. Mọi chuyện đã chấm dứt rồi.

Tôi về mà quặn thắt trái tim. Cách đây 5 năm, tôi đã nói yêu em cũng dưới bầu trời này, dưới cơn mưa mùa thu ướt át vậy để rồi sau từng ấy thời gian hạnh phúc tôi buông lời chua chát:

- Anh xin lỗi. Chúng mình nên li dị.

Em òa khóc:

- Tại sao vậy anh?

- Anh... anh xin lỗi. Thực sự xin lỗi em...

Tôi đã dằn vặt biết mấy khi nói những lời đó. Tôi không hiểu cảm giác của mình khi ấy nữa. Có lẽ câu nói ấy không được phát ra từ chính miệng tôi. Nhìn em trong cơn mưa lạnh giá tôi muốn chạy đến ôm em vào lòng để nghe những nhịp thở dồn dập của em, để em nép người vào gần tôi hơn: “Em lạnh quá!”

Giờ đây, không nắng ấm nào có thể mang em lại bên tôi nữa rồi.

1 năm sau, tôi gặp em tại quán cafe có hương hoa sữa ngan ngát. Em vẫn xinh đẹp và rạng rỡ. Em nói, em cười, em làm trái tim tôi vỡ vụn:

- Tuần sau em cưới. Anh nhớ đến dự nhé!

Tôi im lặng vì biết rằng dẫu mình có nói thì câu ấy cũng lạc lõng, vụng về. Nhưng cuối cùng tôi cũng cất được tiếng:

- Em có hạnh phúc không?

Em cười. Trong nụ cười ấy có cả một nỗi đắng cay:

- Có lẽ là hạnh phúc. Còn anh thì sao? Dạo này anh xanh xao quá!

- Ừ. Anh vẫn vậy thôi.

Câu chuyện của chúng tôi dừng lại khi màn đêm dày đặc. Hương hoa sữa nồng nàn. Tôi chở em về dưới hai hàng hoa sữa. Căn nhà thân thương hiện ra, tự dưng tôi thèm được một cái ôm, thèm một lời thủ thỉ.

- Anh à, nhớ phải hạnh phúc nhé!

- Ừ. Em cũng vậy nhé.

Đám cưới của em được tổ chức tại một khách sạn lớn. Hôm ấy, tôi không có mặt vì tôi không muốn cảm giác nặng nề bao trùm lên đám cưới ấy. Đơn giản tôi còn yêu em nhiều lắm! Tôi sẽ ngã gục khi nhìn thấy em bên người đàn ông lạ...

Tôi không thể cầm tù em, cầm tù chính người tôi yêu. Có thể em sẽ đau khổ nhưng mọi chuyện sẽ sớm qua thôi. Cứ để tôi làm kể bội bạc còn hơn làm gánh nặng cho cuộc đời em.

Có thể mãi mãi em sẽ không biết rằng tôi bị ung thư máu, tôi không còn khả năng có con nữa. Sẽ  làm sao nếu ngày ngày em phải chăm sóc một người đàn ông như tôi. Em sẽ già nua đi, già nua trong sự cô đơn. Đến khi tôi rời xa cõi đời, em cũng không còn đủ nhan sắc để lấy chồng. Mà dẫu có lấy, hình ảnh của tôi vẫn không bao giờ xóa nhòa được trong trí óc ấy...

Hoa sữa vẫn ngát hương mỗi con đường tôi ngang qua. Đôi khi, không hiểu sao tôi cứ phóng xe lơ đãng đi về phía căn nhà của tôi sau hai hàng hoa sữa nồng nàn ấy. Tôi cứ ngóng mãi, ngóng chờ mãi hình bóng em đi qua để được nhìn em thôi, nhìn cái dáng cao gầy của người vợ duy nhất trong cuộc đời tôi cho dù người ấy đã có chồng.

Nguồn tin: DanTri

Gửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới

Những tin cũ