Lời mùa đông

Thứ sáu - 30/12/2011 10:40
Có lẽ em chưa hiểu anh, hiểu một con người cô đơn và cần em đến thế, vì lẽ đó mà anh trong mắt em chả có gì đặc biệt...

Thời gian qua nhanh thật nhưng tâm trí anh vẫn còn đó, con tim anh vẫn ở lại và lang thang đi tìm em. Anh rong ruổi qua những con đường ngày xưa, ngó qua những quán nước, nhìn lại mấy cửa hàng bán thức ăn, rồi anh chợt thấy buồn khi không có em ở đó. Mỗi lần đi ngang qua anh điều nhìn vào những chốn rất quen thuộc...

Để yêu một người rất khó nhưng để quên đi một người lại càng khó hơn khi mà trong tâm trí anh luôn có hình bóng của em, xung quanh anh vẫn mang những kỷ niệm về em. Thời gian rồi sẽ làm xóa nhòa những kỷ niệm ấy thôi em à, nhưng ngay lúc này đây, những hình ảnh của em cùng những kỷ niệm vui buồn vẫn luôn tồn tại trong anh. Anh sẽ cố giữ mãi nó dù thời gian có làm anh đau nhói, làm anh buồn nhiều hơn nữa thì anh vẫn sẽ chịu đựng được. Anh chấp nhận như thế vì em.

Trời đã vào đông rồi, em hãy giữ ấm cho mình nhé, mỗi khi ra đường em nhớ mặc áo ấm nhé... Sáng anh dậy đi làm sớm, có những lúc anh quên mặc áo khoác, nên cả người anh đều lạnh run trên suốt cả đoạn đường 12 cây số nhưng không sao đâu, cái lạnh của thiên nhiên không bằng cái lạnh của tâm hồn em à… Anh đã chịu đựng được ngần ấy thời gian thì có đáng là bao với cái lạnh của thời tiết hả em…


Em lẳng lặng xuất hiện trong cuộc đời anh rồi em đi qua nhanh chóng.
 
Mùa đông, mùa Noel đã đến rồi, anh đã nhìn thấy sự nồng ấm của những cặp tình nhân, nhìn thấy họ chở nhau trên phố cười đùa, khăn choàng cổ, tay kề vai… Anh đã ghen tỵ với họ… Mà có sao đâu, cái chuyện nhỏ vặt đó mà cũng khiến anh ghen tỵ khi mà anh chưa hề có khái niệm của Noel.

Ngày 24/12 năm nào cũng như năm nào, anh chưa một lần được đi chơi, chưa một lần xuống phố cũng bạn bè để ngắm những ánh đèn của lễ hội… Anh đã bắt đầu cảm nhận của cái gọi là Noel mà phương tây và cả bên ta đều háo hứng chờ đợi. Anh đi ngang những cửa hàng anh nhìn thấy, anh lên báo anh cũng nhìn thấy và nghe thấy cái gọi là một mùa giáng sinh: nào là màu đỏ của ông già tuyết, nào là màu xanh của những cây thông nhân tạo, nào là màu trắng của tuyết giả phủ lên khắp cửa sổ, cột nhà, bậc thềm… Tất cả chúng hòa quyện vào nhau cùng ánh sáng nhập nhòe của những quả châu, ngọn nến, ánh đèn neon và một âm thanh dịu dàng của mùa đông hay bài hát Merry Christmas quen thuộc đã tạo nên một không khí noel nhộn nhịp… Noel của Sài thành là thế đó… Lòng càng rạo rực hơn, càng buồn tẻ hơn cho một người cô đơn như anh.

Em lẳng lặng xuất hiện trong cuộc đời anh rồi em đi qua nhanh chóng chỉ để lại bao ước mơ tan vỡ cũng những cảm xúc mông lung… Anh hoang mang. Em đã chọn cho mình một hạnh phúc rồi để lại trong tim anh bao đau đớn. Anh sẽ cố gắng vượt qua em à, anh sẽ cố gắng dù trong cuộc đời này của anh không có em bên cạnh. Anh đã hiểu đó cũng là do duyên phận thôi em… Câu cửa miệng của những đôi không đến được bên nhau, anh đã mượn nó để anh được an ủi rằng không phải tại em hay tại anh. Và rồi sẽ có một số phận khác cho anh và cho em mà thôi. Anh vẫn tin vào bản thân mình và tin vào số phận của anh…Anh đã tin như thế và anh không muốn làm thay đổi hay lệch lạc đi số phận của anh.

Mùa đông rồi em hãy cố gắng làm việc và nhớ mặc áo ấm khi đi ra ngoài nhé…em hãy giữa ấm cho mình kẻo cảm lạnh nhé… Chúc em một mùa đông vui vẻ…một mùa giáng sinh an lành và hạnh phúc bên những người thân yêu…

Nguồn tin: 24h.com.vn

Gửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới

Những tin cũ