Cơ hội

Thứ ba - 08/11/2011 16:24
Mắt Linh nhòa đi vì hành động của người đàn ông lạ lẫm và tốt bụng. Linh không nói được gì mà lịm đi ngay sau đó...

Đang làm việc thì Công có điện thoại di động. Hóa ra là Linh – cô sinh viên báo chí đi cùng chuyến xe khách về quê hôm trước. Công lật lại kí ức của mình về người con gái ấy: trẻ trung, sành điệu, thông minh và tất nhiên là xinh đẹp nữa.

Mặc dù biết Công có vợ nhưng Linh vẫn xin số điện thoại để cùng tâm sự như những người đồng hương thân thiết. Linh bảo: Đã gặp nhau trên chuyến xe này là anh và em đã có duyên nhiều lắm!

Công cũng thấy dễ chịu khi ở gần Linh. Nhưng chỉ là một cảm giác dễ chịu và sôi nổi khang khác với cách cư xử nhẹ nhàng hàng ngày anh vẫn đón nhận từ vợ. Nhưng chưa bao giờ Công lại nghĩ rằng cô gái đã say mê Công từ những câu chuyện vụn vặt hôm ấy.

Chuyến xe từ Gia Lai ra Hà Nội tưởng chừng kéo dài vô tận và vô cùng mệt mỏi vì vào một ngày bão. Một chuyến đi lạ lùng nhưng lại thân thiết. Không biết bao nhiều lần xe trục trặc, lúc thì hết xăng, lúc thì nổ lốp, lúc thì chết máy. Và tất cả các hành khách phải đội mưa xuống đường cùng hỗ trợ. Mưa rát mặt và gió lạnh run người. Nhiều cô gái trẻ đã “ngã gục” ngay trên đường về Hà Nội. Trong số đó có Linh. Linh ốm ngay khi gặp phải cơn mưa thứ nhất.


 
 Nhìn cảnh cô gái trẻ khổ sở với những cơn sốt liên hồi, Công thấy động lòng thương cảm. Công cởi áo khoác đắp cho Linh: "Em có lạnh không?".

Mắt Linh nhòa đi vì hành động của người đàn ông lạ lẫm và tốt bụng. Linh không nói được gì mà lịm đi ngay sau đó. Để rồi khi tỉnh dậy thấy bên cạnh là một tô cháo nóng.

Công ân cần:

- Đói lắm rồi phải không em? Ăn đi cho nóng...

Linh lập cập cầm bát cháo mà không nổi. Cô ái ngại nhìn Công mà không nói lên lời.

- Để anh bón cho vậy. Tuổi trẻ gì mà yếu đuối thế không biết...
...
 
Câu chuyện xảy ra cách đây cũng không lâu. Công nhớ rõ ràng là hình như mình cũng có đôi chút cảm giác lạ lùng với cô gái trẻ ấy khi Linh cứ tự nhiên dựa vào bờ vai vững chãi của mình – bờ vai từ trước đến nay vẫn quen với một gương mặt. Nhưng Công đã cố kìm lại tình cảm của mình, kìm nén, kìm nén và kìm nén. Anh chỉ coi Linh như một người em gái mà thôi.

Nhìn chiếc nhẫn cưới trên bàn tay Công, Linh đùa nghịch:

- Cái nhẫn này hình như quá chật với anh rồi đó!

- Ừ...

Linh trầm ngâm một lát rồi khẽ khàng:

- Thực sự là cũng hơi buồn chút xíu. Tại sao anh lấy vợ sớm vậy chứ? Mà anh có hạnh phúc không?

Công không trả lời mà chỉ nhìn cô gái trẻ cười. Anh nhớ đến vợ mình. Anh và vợ anh – người bạn đồng hành đã cùng đi anh qua đoạn đường gian khó nhất. Công nhớ về người vợ với sự biết ơn sâu sắc. Có thể vợ anh không xinh đẹp cũng không còn trẻ trung nhưng lại có một tâm hồn lung linh mà bất kì nhan sắc nào cũng không so sánh nổi.

Cuộc gặp gỡ cô gái trẻ chắc chắn sẽ mang cho anh nhiều điều mới mẻ mà vợ anh không có được. Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng Công nhấn nút nghe. Tiếng nói trong trẻo đều đều từ đầu giây bên kia:

- Anh, nhớ em không... Cảm ơn anh về chuyện hôm trước nhá... Tối nay, em có thể mời anh đi ăn không?
 
Cô gái nói nhiều đến mức Công chỉ tóm gọn lại được ý chính.
 
- Tất nhiên là được chứ... Hẹn gặp lại em tối nay...

Công mở một bản nhạc sôi động mà nghe lòng rộn rã. Anh nhấc điện thoại gọi cho vợ:

- Anh chờ em ở quán cũ tối nay nhé! Có thêm một vị khách nữa... Anh yêu em.

Nguồn tin: Afamily

Gửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới

Những tin cũ